Tại sao gã thợ săn giải nghệ sau khi đối đầu với… ‘khỉ đầu bạc’?

Ngày đăng: 07/02/2016
Loading...

Câu chuyện về người thợ săn lão luyện Hoàng Văn Nam suốt mấy chục năm làm nghề thợ săn, bỗng một ngày “sát thủ của rừng” đột ngột tuyên bố “rửa tay gác kiếm sau một chuyến đi rừng về.

 

>>  5 vụ án độc, lạ, sốc nhất trong năm 2015

>>  2 cô gái nhảy lầu, băng rừng trốn khỏi “động quỷ”

>>  Quần áo xộc xệch, dính lá khô của bé gái tố cáo gã ‘dê xồm’
Cuộc đối đầu với “khỉ đầu bạc”

Có dịp ngồi uống cà phê cùng một số anh em làm ở ban văn hóa xã Phượng Tiến, nghe họ kể về lão thợ săn khét tiếng một thời như “Nam xạ thủ” mà phải bỏ nghề chỉ vì một con khỉ khiến chúng tôi vô cùng thắc mắc.

Để giải thích sự tò mò của mình, chúng tôi hỏi thăm đường về nhà ông Nam ở xã Phượng Tiến, Định Hóa. Khi chúng tôi hỏi chuyện tự nhiên bỏ nghề, ông Nam không giấu giếm mà cởi mở trả lời hết những thắc mắc. Ông cho biết, câu chuyện cách đây đã hơn 10 năm nhưng mọi thứ vẫn như mới hôm qua và ông muốn mọi người biết câu chuyện của mình như một bài học ở đời và cho tâm hồn của ông thanh thản phần nào.

“Tôi còn nhớ như in một buổi trưa cuối 1997, đó cũng chính là buổi đi săn tạo bước ngoặt cuộc đời giải nghệ của tôi”, Nam xạ thủ bắt đầu một giọng trầm buồn.

“Sau khi cơm nước xong, Nam xạ thủ khoác đồ lên lên vai, dẫn theo đàn chó săn tinh nhuệ đã gắn bó suốt một thời chinh chiến thẳng tiến cùng anh em lên rừng Ba Tổng. Tay lăm lăm khẩu súng săn và chục cái bẫy dùng để săn thú với đủ loại, bẫy kiềng 30, bẫy kiềng 10…

Như thường lệ, sau khi tìm chỗ đặt bẫy xong, Nam xạ thủ chọn một gốc cây ngồi hút thuốc chờ đến khi trời sáng để đi thu thành quả. Ngồi đợi rất lâu, dạo đi một vòng để nghe ngóng tình hình mà không hề có động tĩnh gì. Lúc này, nhóm chúng tôi quyết định cùng nhau đi truy lùng theo kiểu đánh động gọng kìm”, Nam xạ thủ nhớ lại.

Tại sao gã thợ săn giải nghệ sau cuộc đối đầu với... 'khỉ đầu bạc'? - Ảnh 1
Đường đi lên rừng săn khỉ cao vài trăm mét so với mực nước biển.

Ông Nam kể tiếp: “Ngày đó, ngoài việc đi săn các loại thú khác chúng tôi vẫn ngày ngày lên rừng để săn bắt và tìm kiếm một thứ có tên gọi “huyết linh khỉ”, đó là máu của những con khỉ khi bị thương chúng thường bỏ chạy, những phiến đá khỉ ngồi lại sẽ đọng một số máu. Thứ máu đó người ta cho rằng có tác dụng trị các vết thương rất tốt vì vậy đám thợ săn ai cũng mong tìm cho được thứ quý hiếm đó.

Bốn người đang truy lùng ở sườn núi, thì thấy trên gành đá xuất hiện một con “khỉ đầu bạc”, chúng tôi đã tìm cách tiếp cận con mồi, khi khoảng cách chỉ còn cách con mồi khoảng chừng 30 mét, tôi đã ngắm bắn. Một tiếng nổ… đoàng,… đoàng… sau đó khi đầu bạc đã bị thương và bỏ chạy, chúng tôi truy đuổi con khỉ đến cửa hang Ba Tổng. Chạy đến đây, con khỉ không chạy nữa mà ngồi ngay trên phiến đá giữa cửa hang, chỉ cách chúng tôi khoảng 10m.

Biết rằng, hang sâu đó chưa ai dám xuống nhóm thợ săn chúng tôi đã quyết định cùng giương súng để bắn hạ con khỉ ngay tại cửa hang. Tất cả bốn người cùng giương súng lên nhằm bắn về con khỉ đầu bạc nhưng lạ thay súng của ba người đi cùng tôi thì nổ nhưng không trúng đích, riêng súng của tôi thì không thể nào phát nổ”.

“Chúng tôi bắt đầu cảm thấy lạnh xương sống, những giọt mồ hôi bắt đầu chảy lã trã trên trán. Con khỉ vẫn ngồi đó nước mắt nó chảy, cộng với máu ở chân sau của nó cũng tuôn ra không ngừng vì bị thương. Tay nó móc ra một nắm quả rừng như chìa ra để mặc cả với chúng tôi tha mạng. Tôi rợn người, một cảm giác chưa bao giờ xuất hiện trong con người tôi. Tôi tự trấn tĩnh, mình đã theo cái nghiệp làm thợ săn thì chuyện giết thú rừng là chuyện hết sức bình thường để tiếp tục công việc.

Bất ngờ lại xảy đến khi bỗng nhiên xuất hiện hai con khỉ khác, một con khỉ cái to và một con khỉ nhỏ. Có lẽ những cảnh tượng đó chỉ con người mới làm được khi muốn cầu xin một ai đó điều gì. Cả hai con khỉ xuất hiện sau đó đều chắp tay vái lạy về phía chúng tôi, nước mắt chảy ròng ròng, những tiếng kêu ú..ớ..ớ.

Trong đầu tôi xuất hiện lên cảnh cuộc sống yêu thương ở gia đình nhà khỉ này. Tôi quay sang nhìn ba người đồng nghiệp, cả bốn chúng tôi không nói không rằng lẳng lặng hạ súng xuống, ngồi đơ như phiến đá, ánh mắt nhìn về ba con khỉ dẫn nhau vào hang sâu”, ông Nam nhớ lại.

Gã thợ săn được khỉ đầu bạc trả ơn

Sau cuộc đối đầu đầy căng thẳng và sự yếu lòng của những người thợ săn trước cảnh van xin cuộc sống của gia đình khỉ đầu bạc, trong lòng những người thợ săn đã dần có những sự ám ảnh. Dù đi săn nhưng sự gan lì trong tâm lý đã dần có sự thay đổi khác lạ.

Tại sao gã thợ săn giải nghệ sau cuộc đối đầu với... 'khỉ đầu bạc'? - Ảnh 2
Gành đá nơi ông Nam bị rơi may mắn được khỉ cứu thoát chết.

Nâng chén trà nóng vẫn còn bốc hơi nghi ngút, ông Nam lể tiếp: “Kể từ khi chúng tôi tha mạng cho khỉ đầu bạc, ngày ngày tôi vẫn lên rừng để đi săn, đặt bẫy thú. Đã có những lần vì bản tính tò mò, tôi đã ngồi rình rất lâu ở của hang ma xem có thấy những con khỉ đó xuất hiện nhưng không thi thoảng chỉ có những con chim chào mào, những con chuột xuất hiện…

Những khi đó ngán ngẩm, tôi lại đi một vòng thăm những chiếc bẫy mình đã đặt để lượm nhặt những con thú dại dột. Cài lại những chiếc bẫy cho kín đáo, tôi lặng lẽ chở về nhà với lòng nặng trĩu mà không hiểu vì sao”.

“Ngày kế tiếp tôi lại sách súng và đồ nghề lên rừng, khác với mọi ngày là đem theo cả đàn cho đã vào sinh ra tử với tôi. Nay tôi chỉ dẫn theo một con chó khoảng 6 cân, đây là con chó tôi thấy nó khá tinh ranh trong việc bắt rắn nên muốn đem nó theo để huấn luyện dần.

Con chó lăng xăng chạy trước, sục sạo khắp các bờ bụi, cách chủ vài mét nó dừng lại sủa lên một tiếng rồi nằm phủ phục đợi chủ. Cả chủ và chó săn cùng đến gành núi dựng đứng ở bia rừng, nơi mà những lần trước tôi cùng với anh em mới chỉ đứng từ xa nhìn vào. Hôm nay tò mò tôi muốn đi sâu vào những hang hốc ở phía gành đá để khám phá”, kể đến đây ông Nam rùng mình, rót thêm trà vào chén rồi kể tiếp.

Ông Nam kể tiếp câu chuyện: “Khi tôi đang bám tay để leo lên gành đá cao khoảng 7m để vào một cái hang sâu phía trên, phía dưới chỉ có một khoảng đất trống đủ người đứng nếu vô tình ngã xuống thì sẽ bị rơi xuống gành đá rất sâu cạnh đó. Biết như vậy nên từng cái nắm tay bám vào đá để leo lên của tôi đều rất thận trọng nhưng tai họa lúc này ập đến, khi tay phải tôi bám vào gờ đá trên cùng để dùng sức leo lên có chạm vào một cái gì đó mềm mềm. Bất ngờ ở phía trên là một con rắn hổ ngon cao, đầu bạnh như cái bàn tay đớp về phía bàn tay tôi.

Nhanh như chớp tay trái tôi bám chặt vào gành đá, tay phải theo phản xạ buông khỏi phiến đá tránh cái đớp của con rắn. Tuy nhiên, lực tay trái của tôi không đủ chắc khiến tay tôi trượt ngã, tiếng con chó nhỏ vẫn sủa vang khu rừng. Chỉ trong tích tắc nhưng tôi đủ suy nghĩ để biết rằng cái chết đang cận kề. May thay khi tôi rơi xuống khoảng đất trống với cú đau điếng người và sẽ lăn rơi xuống gành đá thì có một con vật gì đó to lớn túm lấy áo tôi giật lại vào chỗ đất trống để không bị rơi xuống gành đá”.

“Sau khi khỏi cơn choáng váng, tôi nhìn sang bên cạnh thấy một bầy khỉ gần chục con nhưng ngồi phía đầu đàn đang nhìn về phía tôi là con khỉ đầu bạc hôm trước chúng tôi bắn bị thương nhưng rồi lại tha chết. Cũng may có được sự cứu giúp của khỉ đầu bạc chứ bị rơi xuống gành đá đó chắc tôi không biết mình có còn sống nổi nữa hay không”, ông Nam kể lại.

Trước khi tôi ra về ông Nam có trút bầu tâm sự: “Tiếc một thời ngang dọc giữa chốn đại ngàn của mình, một thời “làm ác” nên tôi cũng răn dạy con cháu tìm kế khác sinh nhai không được sát sinh như nghiệp của tôi nữa. Con người ai cũng có một lần lầm lỗi, nhưng quan trọng là phải biết sửa sai, từ bỏ cái ác để hướng thiện”.

 

Theo Nguoiduatin

® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn
Đọc tin tức sự kiện tin tức 24h nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h qua